THƠ: A-VÊ MA-RI-A


   Kính mời Cộng đoàn cùng thưởng thức bài thơ ca tụng Đức Mẹ do Tác giả Nâu Thùy sưu tầm. Cũng kính mong Tác giả của bài thơ cho phép đăng khi chưa được phép Tác giả (Vì không thể liên lạc được).



A-VÊ MA-RI-A

Kính chào Bà! Lạy Nữ Vương thánh thiện
Bà được tôn làm Mẹ Đức Chúa Trời
Là ngôi đền được Thiên Chúa chiếu soi
Bà được chọn bởi Ngôi Cha Chí Thánh

Cả ba Ngôi xuống muôn ân đạo hạnh
Thánh hiến Bà ban hồng phúc đầy dư
Cùng tình yêu thiện hảo đến vô bờ
Bà trở nên cung điện thờ Đức Chúa.

Kính chào Bà một tình yêu cháy lửa
Kính chào Bà Nhà Tạm Chúa náu thân
Kính chào Bà đền thờ Chúa Thánh Thần
Là hoàng bào khoác lên mình Vua cả.

Dẫu cao sang vẫn một lòng khiêm hạ
Vẫn nhận mình là Tỳ nữ bề tôi
Con quỳ lạy cùng muôn vị Thánh, Thần
Xin Thánh Linh thi ân thêm sức mạnh

Thương tín hữu còn bội tín thất trung
Xin sáng soi kẻ lạc bước đường cùng
Được hoán cải được kiên trung với Chúa
Xin cho con hát lên câu cảm tạ
Lạy Nữ Hoàng thánh thiện ngát hương hoa.
********************************
        (St Maria Nâu Thùy)

THƠ: KINH VÀ MƯA





KINH VÀ MƯA

Mưa thu đệm nhịp Mân Côi
Nhiệm mầu chen giữa da mồi, tóc xanh
Lời kinh, mưa trộn lòng thành
Lung linh ánh nến vẽ tranh tuyệt vời
Thiết tha ru tiếng gọi mời
Êm đềm nối kết Đất, Trời thân thương
Không gian thiêng thánh lạ thường
Mưa, kinh hợp tấu du dương nhiệm mầu
Mẹ về lắng đọng cao sâu
Con theo bao quản cơ cầu trần gian
Mân Côi ân phúc đầy tràn
Đêm mưa xóm đạo bình an hiền hòa.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

TẠ ƠN CON MÃI KHÁT MONG & VÔ ƠN LẦM LỠ

                                

                                THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 28 THƯỜNG NIÊN C



TẠ ƠN CON MÃI KHÁT MONG

“Bệnh kia chưa sạch đủ Mười?
Cám ơn sao chỉ lại người ngoại bang..”

Đã hằn thành nếp rõ ràng
Mấy đời con cái biết đàng tạ ân!
Phận người cao cả muôn phần
Lại còn quốc thích hoàng thân(*) ngọt ngào
Nếu như gà vịt, ôi chao
Cỏ cây một kiếp ra sao hỡi người…

Tri ân những sớm mai tươi
Từng hơi thở, những nụ cười thân yêu
Êm đềm qua những buổi chiều
Hạt mưa mát dịu, yêu kiều đêm thanh
Tri ân lòng Chúa nhân lành
Bình yên suối mát đồng xanh thỏa lòng
Một đời con Chúa thong dong
Tạ ơn, con mãi khát mong đời đời.

******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Ơn làm con Chúa



VÔ ƠN LẦM LỠ

Hình như con rất vô ơn
Hằng luôn bất mãn đòi hơn trong đời
Bao nhiêu hưởng thụ ơn Trời
Nắng soi ấm áp mưa rơi ngọt ngào
Hiu hiu gió thỏa khát khao
Giờ, giờ, phép lạ lẽ nào bất tri!
Trọng trường giữ bước chân đi
Mênh mang hơi thở huyền vi khôn lường
Miếng ăn, giấc ngủ yêu thương
Chẳng là phép lạ phi thường đó sao
Hồng ân muôn sự dồi dào
Còn chờ phép lạ muôn cao làm gì…

 Một đời Mạnh Hoạch(*) vô tri
Sau cùng cũng khóc lụy bi dầm dề
Xin tha con những u mê
Vô ơn lầm lỡ, đường về quyết tâm.

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Nhân vật Tam Quốc Chí




THƠ: DÂNG LÊN MẸ


     Kính mời Cộng đoàn và cách riêng Huynh-đệ-đoàn Phan Sinh Tại Thế cùng chia sẻ tâm tình với chị Trưởng Phan Sinh qua bài Thơ Dâng Lên Mẹ.



DÂNG LÊN MẸ

Chiều tháng mười thu vàng qua kẽ lá
Trời thu trong màu áo Mẹ thiên thanh
Dáng Mẹ dịu dàng giữa đàn con tha thiết
Lời kinh Mân côi trầm bổng ngát hương lòng.

Con quì gối ngắm nhìn dung nhan Mẹ
Giữa hương thơm dịu ngọt của ngàn hoa
Con bé nhỏ thì thầm kêu xin Mẹ
Xin Mẹ thương mà dẫn bước đường con..

Mắt mẹ hiền lung linh như ánh nến
Vẫn sáng ngời trong sâu thẳm suy tư
Mẹ hiền ơi! con đi giữa mù sương
Không cảm nhận được những gì đang tới.

Bước chân con ngã nghiêng lòng chới với
Giữa biển đời đầy bão tố phong ba
Lòng người thế không trung thực thật thà
Trong toan tính ngoài lọc lừa gian dối..

Chiều tháng mười lòng con tự hối
Xin Mẹ thương thắp lửa mến yêu hơn
Mọi lỗi lầm xin sửa con và từ bỏ
Phụng thờ Chúa, tôn vinh Mẹ mà thôi. 

Dâng lên Mẹ tràng chuỗi hạt Mân Côi
Sống xứng đáng tâm tình Ki Tô hữu.

*****************************
( Thanh Bình 01/10/16 Maria nâu Thùy)







LỄ BỔN MẠNG HUYNH ĐỆ ĐOÀN PHAN SINH TẠI THẾ (THANH BÌNH)


THƠ: ĐẠO CỦA CON




ĐẠO CỦA CON

Người ta viết những gì, “Hàm số sóng”(*)
Những gì là “Hệ khép kín”(*) vân, vân
Khởi thủy kia chẳng cần có Nguyên Nhân
Vì vũ trụ tự vận hành nội tại

Thuyết “Hô-king”(*) được xem là vĩ đại
Giả định rằng đã có một không gian
Không thời gian lúc vũ trụ đăng đàn
Bé hơn cả một hạt nhân nguyên tử

Rồi nổ ra “Big Bang”thành tự sự
“Gia tốc” này được tính toán chi ly
Vũ trụ đang bành trướng quả diệu kỳ
“Hàm số sóng” đúng gần như tuyệt đối!

Bàng bạc trong bài viết là bóng tối
Những từ như “Giả thiết” vẫn đan xen
“Định luật” kia, “Định luật” nọ ghi chen
Tại sao “Luật”? Rủi may lẽ nào Luật!

Con chẳng phải giỏi giang nhà học thuật
Xin nhường lời tranh biện những chuyên gia
Nhưng vì lòng rung động trước Bao-la
Xin cảm mến, tri ân đời nhân thế

“Đạo” của con, một “Con Người”(**) cụ thể
Vượt muôn người từng sống giữa dương gian
Nói dù hay, thuyết có tuyệt cao ngàn
Cái chết đến, sẽ hư vô mờ mịt!

Con sinh đến, may chưa là gà, vịt
Còn được làm con Chúa rất cao sang
Một đời vui ân điển phúc thiên đàng
Dâng về Chúa, bài Tế thi tôn kính.

**********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Khoa học gia Stephen William Hawking
(**) Chúa Giê-su


THƠ: ĐỪNG VÔ CẢM





 Thi Ca TIN Mừng Chúa Nhật 26 Thường Niên C

ĐỪNG VÔ CẢM

Dụ ngôn kể, Phú-hộ, kìa giàu có
Yến tiệc đầy ngày bữa chán chê no
Hành-khất kia bụng đói gối phải bò
Mong chút vụn gầm bàn hòng đỡ dạ

Và cái chết phân ly người đôi ngã
Một lên trời một âm phủ chia xa!
Trần thế vui, nhưng chẳng phải là nhà
Và nén bạc(*), ân ban, đừng tự mãn

Ai khao khát công bằng đừng chán nản
Khát vọng nào là khát vọng vu vơ?
Hãy vững tin dù chỉ chút lờ mờ
Thời gian có, thì vĩnh hằng phải có

Gương vô cảm Phú-hộ kia còn đó
Chỉ biết mình, mà bỏ mặc tha nhân
Của dư thừa, nào đâu của thiết thân
Ôi ích kỷ, Chúa xem là độc ác!

Đời, muôn sự Chúa ân ban bát ngát
Hễ là chung, đừng mong chiếm riêng tư
Sẻ chia đi như Chúa đã nhân từ
Mưa nắng đó, khí trời kia, vô tận!

Có cái gì của ta mà không nhận
Người quản gia trung tín sẽ cho đi
Đời trần gian, ai đó cũng một thì
Rồi cát bụi, ra đi về tay trắng

Đừng như gió tan bay vào mưa nắng
Lời dạy Ngài xin mau mắn vâng theo
Sống quan tâm chia sớt kiếp khổ nghèo
Ngày nhắm mắt tươi nụ cười giã biệt.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Dụ ngôn những nén bạc