THƠ: NGƯỜI TA BẢO THẦY LÀ AI? & THẦY LÀ ĐẤNG KI-TÔ, CON THIÊN CHÚA



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 21 TN NĂM A




NGƯỜI TA BẢO THẦY LÀ AI?


“Người ta bảo Thầy là ai?”
Thoạt nghe câu hỏi sơ sài biết bao
Chỉ là câu chuyện khơi mào
Dẫn đưa quyết liệt cao trào không tha:
“Là ai, các con bảo Ta”…

Hai ngàn năm lẻ cách xa diệu vời
Vẫn còn vấn nạn mù khơi
Đặt ra chất vấn mọi thời thế nhân
Người tin, kẻ chối phân vân:
Ki-tô hay mánh mị dân bậc thầy?

Mặc ai chối bỏ Cao-dầy
Con xin hớn hở tỏ bầy muôn nơi
Thầy là Ki-tô cứu đời
Là Đường, Sự Thật từ Trời, Hằng Sinh
Cứu dân thoát khỏi tội tình
Tâm hồn giải phóng an bình thế nhân.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THẦY LÀ ĐẤNG KI-TÔ, CON THIÊN CHÚA

Câu hỏi ấy bây giờ Người vẫn hỏi:
“Thầy là ai trong tâm thức muôn dân?”
Người thời nay không lưỡng lự, tần ngần:
Người kiệt xuất trong nhóm người kiệt xuất

Dù vang bóng nhưng giờ người đã khuất.
Một con người sáng lập Đạo Ki-tô
Và không tin dù vẫn đáp hàm hồ
Ngài là Chúa Giê-su người Do Thái

Ngài là một chính trị gia thất bại
Chua chát hơn, ông ấy kẻ mị dân!
“Còn các con” Người vẫn hỏi ân cần
“Các con bảo, Thầy là ai?” đừng ngại

Thầy là Đấng Ki-tô và mãi mãi
Đấng Cứu đời, đến giải thoát nhân gian
Chúa Ngôi Hai, Con Thiên Chúa cao ngàn
Cứu loài người thoát xích xiềng tội lỗi

Ngài giải thoát tận thâm sâu nguồn cội
Trả cho con trinh trắng thuở nguyên sơ
Cho hồn con tìm thánh thiện vô bờ
Người với người sẽ không còn lang sói

Ngài giải thoát muôn mê lầm buộc trói
Ban trái tim nồng cháy lửa yêu thương
Muôn phân ly họp lại chỉ một Đường
Và thứ tha hủy thiêu bao thù oán

Thầy là Đấng Ki-tô con thưởng ngoạn
Đấng Cứu đời thỏa ao ước con mong
Ôi, Giê-su, Đấng hiển trị muôn lòng
“Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa”

**************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

 



THƠ: THOẢNG HIỆN CAO QUANG * CHÚA LÀ NHƯ VẬY ĐẤY * KHI HIỆN TẠI LÀ XIN VÂNG





THOẢNG HIỆN CAO QUANG

Dấu vết Trời cao bỏ lại đây
Mênh mông đất ngóng nhớ nhung đầy
Ngày mờ bóng nhạn đêm tăm cá
Bàng bạc mơ hồ vẫn phủ vây

Thoang thoảng hoa xinh ướp đẫm hương
Quen quen lạ lạ giữa con đường
Lung linh cánh bướm tình ngơ ngẩn
Thổn thức hồn vương ý lạ thường

Ừ phải, ừ không, quá nhiệm mầu
Bài ca tạo vật ấy cao sâu
Xui lòng thảng thốt bao hoài niệm
Biết đến bao giờ cõi bể dâu!

Là Thiện, là Chân, là Mỹ sao?
Trong trăng, trong gió gợn lao xao
Tiếng thơ, điệu nhạc đầy run rẩy
Thực tại mong manh đến ngọt ngào

Họ bảo người là Thiên-sứ xưa
Đọa đầy cõi thế chốn đong đưa
Hồn luôn tưởng vọng quê trời cũ
Khắc khoải hoài mong mấy chẳng vừa

Bất chợt tơ lòng ai khẽ rung
Ý thơ rón rén chạm Vô Cùng
Thời gian ngưng lại chờ khoảnh khắc
Thoảng hiện Cao Quang giữa mịt mùng.

     ***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CHÚA LÀ NHƯ VẬY ĐẤY

Ôi Thiên Chúa, sao Ngài như thế nhỉ!
Để con người mặc cả(1) trước Thiên Ân
Cò kè lâu vẫn kiên nhẫn ân cần
Ai buộc Chúa phải nghe người đề nghị?

Chúa không đến trong uy hùng hiển trị
Giữa nộ cuồng đất động bão điên lay
Lửa đốt thiêu hừng hực táp ngang mày
Chúa đến giữa hiu hiu làn gió mát(2)

Chúa chỉ thử Áp-ra-ham tế sát(3)
Lại thật trao chính Con Một yêu thương
Trần truồng treo Thập Giá để làm “Đường”
Sao như thế, Hóa Công ơi, tuyệt diệu!

Thế nhân có là gì Ngài quá hiểu
Con người đáng là chi để bận tâm
Huyền nhiệm sâu rên thành tiếng âm trầm
Không lý giải chỉ tơ lòng rung động

Thực-Tại sâu mơ hồ là ảo mộng
Cao-Quang ngời cho tăm tối mông lung
Ngước mắt lên chỉ bí nhiệm trùng trùng
Vẳng cao cung Chúa là như vậy đấy.

****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(1)            Áp-ra-ham xin cho Thành Xơ-đôm
(2)            Chúa đến với Tiên-tri Ê-li-a
(3)            Áp-ra-ham sát tế I-sa-ác



KHI HIỆN TẠI LÀ XIN VÂNG


Khi Thần-sứ đạt truyền lời đề nghị
Mẹ khiêm nhường thưa một tiếng “Xin vâng”
Và trót đời Mẹ đã sống hiến dâng
Đâu được biết tương lai đầy bỉ cực!

Lửa thử vàng còn gian nan thử đức
Ân ban nhiều đòi buộc cũng cao sâu
Cuộc đời ta Chúa đặt để nhiệm mầu
Chẳng có chuyện tình cờ nào vướng phải

Nghĩa là “Nếu”, “Thì”… không cần sợ hãi
Trong tay Ngài muôn sự chính hồng ân
“Xin vâng” xưa, gương Mẹ dõi ân cần
Đẹp ý Chúa dù một đời thua thiệt

Khi hiện tại là xin vâng tha thiết
Bao ngỡ ngàng nhắm mắt thấy thiên cung
Thấy Ba Ngôi siêu vượt chốn cửu trùng
Cùng Thần, Thánh rập vang lời chúc tụng.

***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





THƠ: MẪU GƯƠNG NGOẠI GIÁO



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN NĂM A


MẪU GƯƠNG NGOẠI GIÁO


Một bà ngoại giáo Ca-na(*)
Nài xin Chúa chữa con bà thiết tha
Lạ thay Chúa chẳng mặn mà
Còn lời ghẻ lạnh gần xa chối từ
Lòng son sắt đá khư khư
Bà tin sáng tỏ thực hư nơi Ngài
Chúa khen thiệt một không hai
Cho con bà ấy qua tai khỏi nàn.

Mẫu gương ngoại giáo chan chan
Xưa nay Chúa vẫn thở than khác gì
Chỉ danh dân Chúa ích chi
Hèn tin, cứng cổ, hồ nghi, hai lòng
Bao là ơn lạ ước mong
Dân ngoại được hưởng thong dong tràn trề
Dân Chúa tin chẳng trọn bề
Nửa vời đành phải trở về tay không!

Cho con dầu giữa gai chông
Vững tin Chúa cả thần thông cao vời.
   
       ********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

(*) Người Ca-na-an

THƠ: LÀ CHẲNG PHẢI TÌNH CỜ & CÓ THẦY MỚI THẬT CÓ BÌNH AN




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN NĂM A

LÀ CHẲNG PHẢI TÌNH CỜ

Con chìm đuối giữa biển đời hung bạo
Ngã tay chèo đầu ngọn sóng mênh mông
Kỳ lạ thay con vẫn nổi bềnh bồng
Mầu nhiệm ấy con chưa nhìn thấu tỏ

Những ngã đường tiếp nhau đen và đỏ
Con không hề thấu suốt lấy tương lai
Nghoảnh lại xem kìa quá khứ trải dài
Hồn bỡ ngỡ, nhiệm huyền nào dẫn lối!

Đan xen giữa ảo huyền đầy sáng tối
Là diệu kỳ ngời ánh biếc lung linh
Là Tình Yêu xuyên suốt nẻo hành trình
Là chẳng phải tình cờ may lại rủi

Có giây phút Cao Quang như gần gũi
Lại những ngày tăm tối kéo lê thê
Giữa bơ vơ mong ngóng nẻo đường về
Đâu huyền nhiệm giữ con lòng trông cậy

Chúa dắt đi dù không hề tưởng vậy
Đỡ nâng từng sai lạc bước chân con
Mặc thế gian gầm rú trước mỏng dòn
Đi trên sóng nộ cuồng còn vững bước

Chúa dắt đi đời còn chi xuôi ngược
Không còn gì luyến tiếc ả trần gian
Trong ba đào ác hiểm vẫn bình an
Huyền nhiệm thế cho lòng tràn phó thác.

   *************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



CÓ THẦY MỚI THẬT CÓ BÌNH AN

Đại dương muôn thuở chốn phong ba
Đâu phải lầu son tháp bảo ngà
Hiểm ác gian trần còn thập bội
Ba thù rình rập mãi không tha

Con thuyền xưa ấy cũng gian nan
Vắng Chúa cuồng phong hãm ngập nàn
Đến cả Phê-rô chìm khiếp hãi
Có Thầy mới thật có bình an

Con đang chèo chống biển trần ai
Xác thịt đòi phen ngã trượt dài
Ma quỷ bên tai hằng cám dỗ
Thế gian ngầm ẩn bẫy chông gai

Xin Ngài kíp đến Chúa con ơi
Kiên vững tay con đã mỏi rời
Thắp sáng niềm Tin đường lữ thứ
Thuyền đời thẳng tiến hết chơi vơi

Như hình với bóng Chúa bên con
Nhát đảm  con lê kiếp mỏi mòn
Chúa hỡi dẹp yên bao sóng dữ
Căng buồm linh đạo lướt bon bon.

    ************************
  Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: BÁNH HẰNG SỐNG & MÌNH NGÀI THIỆT BÁNH



THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN NĂM A



BÁNH HẰNG SỐNG


Bánh cơm muôn thuở sự thường
Bánh Hằng Sống mới là Đường Trường Sinh

Hai con cá nhỏ, thiệt tình
Thêm năm chiếc bánh, trọng khinh ai nào?
Năm ngàn đinh tráng ngán ngao
Phụ nhi chưa kể, tơ hào vào đâu!
Thế mà no ngán ngập đầu
Mười hai thúng vụn nhiệm mầu thế nhân.

Ngày xưa chưa hiểu, bất cần
Ngày nay lơ láo hồng ân bởi Trời
Mặc cho Nhiệm tích chơi vơi
Mong chờ con cái, gọi mời thiết tha
Bánh cơm vất vả, mặn mà
Bánh Hằng Sống để lơ là ngày qua!

Rồi ra cơm bánh nhạt nhòa
Bánh Hằng Sống mới nở hoa trường tồn.

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




MÌNH NGÀI THIỆT BÁNH


Đoàn dân lũ lượt theo Ngài
Nắng chiều đã ngả vạn chài tiêu sơ
Động lòng thương đến ngẩn ngơ
Chút tình cá, bánh huyền mơ ngọt ngào
Hai con cá nhỏ là bao
Và năm chiếc bánh ôi chao nhiệm mầu
Năm ngàn vạm vỡ mày râu
Phụ nhi chẳng kể ân sâu no đầy
Mười hai thúng vụn dư đây
Đặt nên thắc mắc: Ông Thầy là ai?

Hai ngàn năm lẻ dặm dài
Âm thầm Nhiệm Tích miệt mài trung trinh
Mình Ngài thiệt Bánh Trường Sinh
Ai ăn sẽ sống hiển vinh muôn đời.

        *****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng




THƠ: NƯỚC TRỜI


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN NĂM A



NƯỚC TRỜI


Nước Trời muôn mặt ví von
Nước như thế nọ Nước còn thế ni

Kho tàng trong ruộng lạ gì
Lấp chôn kín đáo bán đi cửa nhà
Đem tiền tậu ruộng hoan ca

Lại như ngọc quý phương xa gặp rồi
Gia tài góp đổi ngọc thôi

Hay như lưới cá nổi trôi biển vàng
Kéo lên đủ loại thênh thang
Cá ngon lựa lấy làng nhàng vất ra

Dù cho muôn vẻ gọi là
Nhiệm mầu vẫn cứ sâu xa nhiệm mầu
Khôn ngoan hèn mọn đến đâu
Chân thành sẽ hiểu thâm sâu nước Trời:
“Quý hơn tất thảy trên đời
Mạnh hơn sự Dữ, chuyển dời núi non
Thế gian chung cuộc vuông tròn
Nước Trời toàn thắng, mất còn tùy anh.”
    
    *************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: MẸ, CHIỀU LA VANG





            

MẸ, CHIỀU LA VANG

Gió chiều lồng lộng đài cao
Mây ngàn bảng lảng ngọt ngào lời kinh
Hồn theo nắng nhạt tâm tình
Dâng lên Đức Nữ Đồng Trinh thầm thì
Tòa vàng Mẹ cúi từ bi
Thương đàn con thảo ngấn mi sụt sùi
Kính mừng Mẹ đẹp mùa Vui
Mùa Mừng hớn hở ngậm ngùi mùa Thương
Nhiệm mầu sâu lắng lạ dường…
La Vang dần khuất vấn vương đường về.

       ************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng

THƠ: DỤ NGÔN DIỄN ĐẠT & NHIỆM HUYỀN BÀY TỎ






                                                 TIN MỪNG CHÚA NHẬT 16 TN NĂM A


DỤ NGÔN DIỄN ĐẠT


Nước Trời muôn vẻ muôn mầu
Dụ ngôn diễn đạt cao sâu nhiệm huyền:
Khởi đầu lúa tốt trinh nguyên
Qua đêm thức dậy cỏ xuyên lúa vàng!
Bé như hạt cải khẽ khàng
Âm thầm lớn mạnh thênh thang chim trời!
Nắm men thúng bột rớt rơi
Phổng phao bột nở cho đời bánh ngon!
Ngày sau chung cuộc vuông tròn
Lúa khôn cỏ dại mất còn minh nhiên

Cho con đừng đợi nhãn tiền
Thực thi Lời Chúa ưu tiên từ rầy.

        *******************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng





NHIỆM HUYỀN BÀY TỎ

Nhiệm huyền từ thuở ban sơ
Hôm nay mạc khải huyền mơ nước Trời
Ngôi Lời diễn đạt cho đời
Dụ ngôn so ví mọi thời ngẫm suy

Nước Trời: thực tại gian nguy
Cỏ chen ruộng tốt há duy lúa vàng
Nắng soi cỏ lúa thênh thang
Mưa tươi lúa cỏ mênh mang nhiệm mầu

Nắm men ít ỏi đến đâu
Bé như hạt cải lo âu vội gì
Nước trời chung cuộc nhớ ghi
Cỏ mang thiêu đốt lúa thì cất kho

Lời, yêu nhân loại, dặn dò
Nước Trời cặn kẽ nhỏ to trình bày
Nghe mà không hiểu xưa nay
Bả danh mồi lợi đắm say mùi tiền!

Mau mau dứt bỏ oan khiên
Thực hành lời Chúa ưu tiên từ rầy
Hạt mầm cải lớn cao cây
Tốt lành thúng bột ngập đầy men ngon

Nước Trời khởi sự mỏng dòn
Để rồi lấp bể dời non phi thường
Nhiệm huyền bày tỏ vì thương
Thế gian chỉ một “Con Đường” này thôi.

      *********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng







HÀNH HƯƠNG MẸ LA VANG



        Ngày 17 Tháng 7 vừa qua, Cộng đoàn dân Chúa Giáo xứ Thanh Bình đã cùng hành hương về La Vang dưới sự hướng dẫn của Cha Quản xứ. Trên đường hành hương, trạm dừng chân thứ nhất của Cộng đoàn là Đan viện Thiên An.


Đây Thiên An rợp bóng



Đường vào Đan Viện
Các Đan sĩ tiếp Cha Quản xứ
Hào hứng tham quan
Dưới bóng cây
Giây phút bé thơ
Quỳ trước Thánh Thể
Bên lòng Chúa
Nơi Lễ đài Mẹ La Vang
Cộng đoàn dâng Cha Quản xứ món quà
Sửa soạn vào Thánh Lễ
Thánh Lễ bên Lễ đài Mẹ
Sốt sắng và Trang nghiêm
Lời nguyện đầu Lễ
Bài đọc I
Bài đọc II
Đây là Mình Thầy...
Đây là Máu Thầy...
Hiệp Lễ
Dưới chân Mẹ La Vang
Một lần kỷ niệm
Giành Cha chụp ảnh
Bà Cố nữa...
Chuẩn bị lần chuỗi giã từ Mẹ
 Đại chủng viện Huế
Lại tham quan
Viếng mộ Cha cố G.B.Trần Ngọc Quỳnh
Nắng chiều...chưa nhạt
Hạ chói chang..
Không ngăn nổi Cộng đoàn sốt sắng
Từ biệt Cha Cố..
 Cha ở lại, Cộng đoàn lên xe về nhà.
Một ngày hành hương vắn vỏi trôi qua nhưng dư âm lòng đạo sẽ còn kéo dài trong lòng Cộng đoàn! Cám ơn Cha Quản xứ đã lo cho Cộng đoàn có được những hoạt động sống Đạo bổ ích và thiết thực, thắt chặt tình thân giữa Mục Tử và đàn chiên, giữa Cộng đoàn với nhau. Hẹn ngày rất gần sẽ còn những dịp thế này nữa.
(Hình do anh G.B Võ Minh Tâm thực hiện.)
************************