THƠ: KHIÊM NHƯỜNG HỌC LẤY


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 22 THƯỜNG NIÊN C


KHIÊM NHƯỜNG HỌC LẤY

“Đừng chọn cỗ nhất để ngồi
Kẻo khi xấu hổ chủ lôi chót cùng
Đừng mời phú quý lung tung
Người ta mời lại tiệc tùng hết ơn
Chi bằng cỗ chót thì hơn
Chọn người nghèo khó neo đơn mà mời..”

Người môn đệ chẳng xu thời
Theo Thầy lội ngược thói đời bon chen
Công bằng đối xử sang hèn
Thị phi phân biệt trắng đen tỏ tường
Dốc lòng học lấy yêu thương
Những gì thế tục, khiêm nhường lánh xa
Mở hồn ra với bao la
Thiên cung mới thật quê nhà ước mơ.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



THƠ: CỬA CÒN MỞ.





 Thi ca Tin Mừng Chúa Nhật 21 thường niên C

CỬA CÒN MỞ.

Cửa còn mở, nghĩa là còn cơ hội
Sao chẳng vào còn nuối tiếc chi đây
Phù vân thôi, hư ảo cuộc trần gầy
Rồi sẽ đến trắng tay về lòng đất

Cửa còn mở, cơ hội còn là thật
Lời kêu mời còn khẩn thiết vang vang
Đừng để khi cửa đóng, đã muộn màng
Trong tăm tối đêm đen tràn khiếp hãi

Đường khoảng khoát về hư vô mãi mãi
Đường sống còn, đường chật hẹp hy sinh
Cửa trường sinh, cửa nhỏ hẹp quên mình
Vì thiêng thánh nhưng không, đòi nỗ lực

Vì cực trọng đòi giữ gìn tỉnh thức
Chẳng ai đem ngọc quý vất cho heo
Cơ hội còn, sao chẳng bước đi theo
Ngày cửa đóng than ôi nào cơ hội!

***************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng



TOÀN CẢNH GIÁO XỨ THANH BÌNH HÀNH HƯƠNG GIÁO PHÂN LANG SƠN, HÀ NỘI, PHÁT DIỆM và LA VANG ngày 07-11/8/2016


khởi hành
buổi sáng Lạng Sơn nhí nhố..
bên hông nhà thà thờ Chính tòa Lạng Sơn

Cung thánh nhà thờ Chính Tòa lạng Sơn






cửa khẩu Lạng Sơn

sau lưng là Trung Quốc


nhà thờ Chính Tòa Hà Nội


nhà thờ Thái Hà
nhà thờ chính tòa Phát Diệm



Sr thuyết trình Phát Diệm
Phương Đình


nhà thờ Đá










THƠ: LỬA THẦN KHÍ




 THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN C

LỬA THẦN KHÍ

Lửa nào ném xuống thế gian
Lửa nào Thầy muốn ngút ngàn cháy cao
Lửa nào phân rẽ ngọt ngào
Thiện lương, độc dữ, Hỏa hào chia đôi
Lửa nào tinh luyện thép tôi
Vàng, thau rõ mặt, tinh khôi vẹn tuyền
Đức năng lộ giữa truân chuyên
Lửa ròng soi lối nhiệm huyền trinh trong
Lửa mà Thầy đã ước mong
Lửa Thần Khí đốt muôn lòng môn sinh
Từ Trời, Lửa xuống ân tình
Cháy lên báo hiệu bình minh muôn đời.

************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng


THƠ: TIN: GIẢI THOÁT!





TIN: GIẢI THOÁT!

Hỡi con người “Nhân linh ư vạn vật”
Giải thích đi, Tôn giáo bởi do đâu?
Thần-minh kia sao tin có? Nhiệm mầu
Và ngay cả niềm Tin, chẳng phép lạ?

Ai cũng biết chứng minh là bất khả
Phạm trù “Thần” bao huyền bí, cao siêu!
Trí mông lung, hồn mờ mịt, trăm chiều
Vì đâu thấy Thần-minh mà đoan chắc

Nên đêm tối Đức Tin là dầy đặc
Rủn tay chèo ngàn sóng cả chơi vơi
Khi khổ đau về vây kín cuộc đời
Và tha hóa, vong thân, lời mai mỉa

Chút Đức Tin chở che ngàn độc địa
Dõi Con Đường(*) tìm Sự Thật(*) huyền siêu
Sự Thật ban nguồn Sự Sống(*) mỹ miều
Cao quang ấy rọi niềm tin sáng láng

Thần-minh thế, người “Linh” là chính đáng
Khát vọng này chẳng khao khát vu vơ
Đức Tin đây chẳng mê tín mịt mờ
Người tin thế vì Thần-minh là thế!

Tin giải thoát cho ta đời nô lệ (**)
Tin giữ lòng ngay chính giữa cong queo
Tin dẫn đưa xa khỏi chốn ngặt nghèo
Tin là chính hạt mầm căng sự sống.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Lời Chúa Giê-su: Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống.
(**) Ai sống trong tội, kẻ ấy là nô lệ tội lỗi



THƠ: BẠC TIỀN ĐÂU PHẢI BẢN NĂNG




THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN C

BẠC TIỀN ĐÂU PHẢI BẢN NĂNG

Phù vân trên các phù vân(*)
Và Thần hơn cả các Thần(**) dương gian
Xưa, xây kho lẫm bạt ngàn
Nay thì Tín dụng, Ngân hàng gởi trao
Không mày(*), lắm nỗi lao đao
Phù vân này quả ngọt ngào, say mê!
Biết là đến lúc đi về
Trắng tay hoàn trắng, ê chề hư vô
Biết là thế, vẫn hồ đồ
Vẫn lăn lóc giữa xô bồ dại điên
Thoạt sinh nào phải tiên thiên
Theo dòng năm tháng hóa liền bản năng!

Bạc tiền không giúp vĩnh hằng
Chỉ là qui ước phải chăng giữa người
Biết dùng nên tốt nên tươi
Cậy nhờ ơn Chúa mười mươi tốt lành
Ơn Người nâng đỡ tâm thanh
Thoát cơn mê đắm sáng Danh Chúa Trời.

*************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
(*) Tiền bạc
(**) Những Hư thần, Thần không có thật



Nụ cười phút lâm chung của nữ tu bị ung thư phổi


                                      Cộng đoàn kính mến.
    Hôm nay, tình cờ lên mạng, tôi đọc được bài báo về Sơ Cecilia (Argentina). Điểm hết sức lạ thường là bài này đăng trên trang mạng VNExpress, một trang hoàn toàn chẳng liên can gì đến Đạo chúng ta, và người viết (Hoặc đăng tin) tôi đoán có lẽ ngoại đạo ( Theo văn phong của Tác giả). Kính mời Cộng đoàn xem thử.



Thứ ba, 28/6/2016 | 11:56 GMT+7
Chia sẻ bài viết lên facebookChia sẻ bài viết lên twitterChia sẻ bài viết lên google+| PrintEmail

Nụ cười phút lâm chung của nữ tu bị ung thư phổi

Sau thời gian chống chọi với căn bệnh ung thư phổi, sơ Cecilia (Argentina) trút hơi thở cuối cùng với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Cái chết là bi kịch với nhân loại song lại là hạnh phúc rực rỡ trong tâm trí sơ Cecilia, người có niềm tin vào cõi vĩnh hằng và vòng tay Đức Chúa Trời.

Sơ Cecilia ra đi với nụ cười trên môi. Ảnh: Aleteia.
Theo Aleteia, sơ Cecilia từ lâu đã vật lộn với bệnh ung thư phổi, không thể nói chuyện và chỉ có thể ra hiệu bằng cử động yếu ớt. Vào giây phút cuối cùng trước khi ra đi, sơ nở nụ cười mãn nguyện, khiến những người xung quanh không khỏi xúc động.
"Đây chỉ là vài dòng để bạn biết rằng người chị em yêu dấu của chúng ta đã nhẹ nhàng rơi vào vòng tay của Chúa, sau cơn bạo bệnh mà cô ấy đã luôn chống lại bằng tình yêu và niềm tin", nhà Thờ nơi sơ Cecilia tu hành thông báo về cái chết của sơ. "Chúng tôi xin được gửi tình cảm, lòng biết ơn đến sự động viên và cầu nguyện của các bạn trong thời khắc đau buồn mà tuyệt đẹp này. Chúng tôi tin rằng cô ấy sẽ lên thẳng thiên đường". 
Minh Nguyên
(Trích đăng từ Trang VNExpress Giu-se Nguyễn Văn Sướng) 



THƠ: XIN ĐƯỢC TÌM THẤY GÕ MỞ RA


THI CA TIN MỪNG CHÚA NHẬT 17 THƯỜNG NIÊN C


XIN ĐƯỢC TÌM THẤY GÕ MỞ RA

Xin, được. Tìm, thấy. Gõ, mở ra
Con đã kêu xin rất mặn mà
Bao năm xin miết mà chẳng được!
Lời Chúa lẽ đâu cũng…thật là

Lời Chúa lẽ đâu dối gạt người
Vậy xin không được chỉ do ngươi
Xin điều không đúng, xin ngang trái
Lại tưởng vàng thau giống vàng mười

Lại tưởng vàng thau giống vàng nguyên
Bán tín bán nghi chẳng tinh tuyền
Tin mỏng tin dòn tin yếu ớt
Dị đoan mê tín mới truân chuyên

Dị đoan mê tín mới nguy nan:
Chúa cũng bao Thần giữa thế gian!
Thần tham, Thần chướng, Thần giúp việc
Gọi đến phải nghe. Thật quấy càn!

Xin gì được nấy, mấy ai không?
Địa giới Đạo ni ắt đại đồng
Chẳng cần “Tin” nữa vì chắc chắn
Kho đà mở sẵn kéo cho đông

Mà những kêu xin trái ngược nhau
Chúa ban thỏa mãn mới thương đau
Trần thế loạn lên cùng khắp cả
Cũng chẳng ai còn công phúc sau

Kêu xin là đặt lại Chúa-Tôi
Bên Chúa, Hóa Công vút cao ngôi
Bên tôi, tạo vật cần nương tựa
“Xin” là “Tin” chắc chuyện thế rồi

Kêu xin là khẳng định liên quan
Chúa chẳng nợ ta để bồi hoàn
Hóa Công độc nhất, Thần muôn Thật
Và ta chỉ ước: Đứa con ngoan

Danh Cha cả sáng, Nước vẻ vang
Ý Chúa, trần gian giống địa đàng
Tiên vàn ta hãy xin như thế
Muôn sự quan phòng, Chúa cao sang

*******************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng