NGÀY XƯA, HAI CHỮ NGÀY XƯA
Ngày xưa hang lạnh, máng hôi
Bò, chiên, đón tiếp. Chúa, tôi, cơ hàn
Dế, trùng ran tiếng thở than
Tuyết rơi lấp lối, gió van đêm dài
Ngày xưa nhục thể Ngôi Hai
Một lần nếm trải trần ai tội tình
Thinh không lặng ngắt thiên đình
Ngỡ ngàng nghe Bé thình lình khóc vang
Ngày xưa vào một đêm vàng
Huyền linh lịch sử sang trang diệu kỳ
Thần, Thần, tấu khúc mê ly
Người, người dệt mãi ca thi địa đàng
Ngày xưa, hai chữ mênh mang
Trời nghiêng xuống đất dịu dàng biết bao
Mối tình mầu nhiệm ngàn cao
Hóa Công một thuở ngọt ngào Bé thơ
Ngày xưa ngây ngất như mơ
Trần gian bái gối lạy thờ Hài nhi
Giọt lòng lóng lánh tràn mi
Ngày xưa còn mãi huyền vi khôn vời…
***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
ẤM ÁP CHÚT TÌNH
Gió lạnh theo về với Giáng Sinh
Mưa bay bùi bụi đẫm ân tình
Năm xưa Con Chúa trần gian xuống
Nhục thể cơ hàn với rẻ khinh
Nhục thể cơ hàn giữa gió sương
Yêu thương Con Chúa bỏ Thiên đường
Đêm sương tất tả không nhà cửa
Hang trú chiên bò chốn náu nương
Hang trú chiên bò đã úa phai
Hang nay rực rỡ há sơ sài
Giáng Sinh hóa Lễ nên ngày hội
Thỏa thích ăn chơi suốt dặm dài
Thỏa thích ăn chơi mấy bận lòng
Ngày xưa còn đó Chúa long đong
Hang lòng ghẻ lạnh hơn hang đá
Ấm áp chút tình Chúa vẫn mong
Ấm áp chút tình đến với nhau
Như ngàn lấp lánh sáng muôn màu
Chúa trong máng cỏ cười vui thích
Hạnh phúc an bình sẽ đến mau
Hạnh phúc an bình thế giới ơi
Vinh Danh Thiên Chúa Đấng cao vời
Giáng Sinh không trở thành vô nghĩa
Chúa xuống hang lòng mới thảnh thơi.
*****************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
NHỚ CHĂNG KỶ NIỆM
Khôn ngoan một thuở xuống đời
Để cho nhân thế lên Trời cao sang
Đồng không hang tối phũ phàng
Máng rơm tiết giá bẽ bàng canh thâu
Khôn ngoan một thuở nhiệm mầu
Quê nhà hắt hủi cơ cầu gió sương
Mặc vào nhục thể tang thương
Đêm nay xó chợ đầu đường gởi Thân
Khôn ngoan một thuở ân cần
Sẻ chia số phận cơ bần hàn vi
Chẳng ai còn thấy uy nghi
Con Ông Thợ Mộc lấy gì cao sang
Khôn ngoan một thuở đồng hàng
Đồng bàn tội lỗi ngỡ ngàng thế nhân
Thiên cung muôn thuở tần ngần
Nhớ chăng kỷ niệm một lần dương gian
***********************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
TƠ LÒNG MẤY SỢI.
Bính boong, chuông réo vang lừng
Hoa treo đèn kết tưng bừng Giáng Sinh
Đêm là đêm thật uy linh
"Vinh Danh Thiên Chúa, an bình thế nhân"
Gió đưa Con Chúa giáng trần
Tuyết nâng xa giá, mây vần kiệu loan
Cơ hàn nghênh đón Khôn Ngoan
Rộn ràng trùng dế hân hoan chiên bò
Canh khuya sương giá co ro
Đồng hoang vẳng tiếng Cha ho khẽ khàng
À ơi tiếng Mẹ dịu dàng
Ru Tình Yêu giấc thơ vàng êm vui
Ai không nhỏ lệ bùi ngùi
Thương Gia Thất Thánh lui cui hang hèn
Ngàn năm mấy thuở bon chen
Để Tình Yêu phải mọn hèn đắng cay!
-----------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng.
SỨ ĐIỆP PHÚC ÂM
Đèn kết hoa treo khắp phố phường
Giáng Sinh nhộn nhịp Giáo như Lương
Rộn ràng nhạc cất tưng bừng quá
Đêm Thánh ai người chẳng vấn vương.
Sứ điệp Phúc Âm đến ngợp lòng
Tin Mừng Cứu độ thỏa trông mong
Hai Thiên niên kỷ ghi tình sử
Trần thế Chúa thương thoát diệt vong.
Hang đá ngày xưa Chúa náu nương
Hang lòng nay dọn với yêu thương
Bình an dưới thế người ngay chính
Thiên Chúa vinh Danh sáng tỏ tường.
Mừng Chúa Giáng Sinh, ngập sướng vui
Lòng con vẫn gợn chút bùi ngùi
Bao người chưa đón Tin Mừng nhỉ
Chưa biết Giê-su, vẫn ngủ vùi?
Sứ điệp Phúc Âm báo miệt mài:
“Giê-su là chính Đấng Thiên Sai
Còn tìm đâu nữa, ngờ chi nữa
Mau đến bái thờ hỡi những ai”.
****************************
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
TRONG MÁNG CỎ
Trong máng cỏ một Hài Nhi say giấc
Cảnh cơ hàn rúng động cả thiên cung
Đến bò , chiên cũng cám cảnh sinh tình
Nằm che Bé trước gió đông buốt giá .
Trong máng cỏ Bé nằm thay giường nệm
Điểm khởi đầu Thánh Giá chính là đây
Chồn có hang , chim có tổ , CON NGƯỜI
Khi nhập thể đã tận cùng nghèo khó .
Trong máng cỏ là tột cùng tự hạ
LỜI UY QUYỀN THIÊN CHÚA rét co ro
Thế nhân ơi kiêu hãnh mấy cho vừa
Kia hang đá , nọ bò , lừa hôi hám .
Trong máng cỏ Hài Nhi nằm yếu ớt
LỜI UY QUYỀN xưa tác dựng càn khôn
Thế nhân ơi lặng tiếng nói ngheTrời
Giải nghĩa yêu nơi Hài Nhi bé bỏng .
Trong máng cỏ Tình Yêu thành nhục thể
Tình Yêu giờ đã thấy được , đơn sơ
Tình Yêu giờ đã trông thấy nhãn tiền
Cao xa lắm , thiết thân gần gũi lắm .
Trong máng cỏ LỜI hoá thành nhục thể
LỜI UY QUYỀN sinh dựng khắp muôn cao
Yêu thế nhân LỜI đã bỏ ngai trời
Bỏ vinh quang chọn máng rơm hèn hạ .
Bên máng cỏ con thẳm sâu thờ lạy
Dù trí khôn tăm tối trước CAO QUANG
Nhưng lòng con Chúa dựng giống hình Ngài
Muôn triệu sợi tơ lòng hoà cùng nhịp .
---------------------------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng .
HÓA CÔNG MỘT THUỞ BỤI TRO
Bỏ ngôi vinh hiển Chúa Trời
Thiên cung Vua Cả xuống đời một đêm
Tối tăm nghi vệ bày thêm
Cơ hàn xa giá dày thềm tuyết sương
Gió đưa khánh tiết thê lương
Trống kèn trùng dế tán dương chiên bò
Hóa Công một thuở bụi tro
Nhiệm mầu nhục thể co ro hang hèn
--------------------------------
Giu-se Nguyễn Văn Sướng
SUY NGẮM BÊ LEM.
Đây BÊ LEM, một đêm quạnh hiu lạnh giá
Người người an vui trong chăn ấm nệm êm
Dưới mái ấm gia đình, bên lò sưởi reo vui
Và mơ màng say sưa, vô tư trong giấc điệp
Đây BÊ LEM, đêm đông tuyết rơi lả tả
Không ai ngờ Chúa cứu thế giáng sinh
Đâu chỉ đồi sọ mới là đường khổ ải
BÊ LEM đấy thôi điểm khởi đầu Thánh Giá
Loài người ơi đắm chìm trong tội lụy
Để Chúa mình phải cay đắng đau thương
Thế cho ngươi ngài đi hết con đường
Đền tội lỗi dù chính ngài vô tội!
BÊ LEM đêm ấy tìm nơi trú ẩn
Con Chúa Trời thành lữ khách tha hương
Bỏ trời cao, bỏ vinh hiển thiên đường
Đày đoạ thế chỉ vì yêu nhân thế!
Đêm nay ta những muốn đừng ai ngủ
Để cùng nhau ta thờ lạy hài nhi
Bài học yêu thương thâm thuý mấy cho vừa
CHÚA làm NGƯỜI để NGƯỜI làm CON CHÚA
***********
Giuse Nguyễn Văn Sướng.